Kinh nghiệm cho con học piano – Bài 1 : Nền tảng

Đây là những kinh nghiệm của một người mẹ cho con học piano. Bài viết này tôi đã tìm thấy từ blog http://my.opera.com/Nuoi-Day-Con/about/ , ^^

Con gái mình học Piano. Mình vừa tự dạy con, vừa cho con học ở ngoài. Mình xin chia sẻ với các bạn một số kinh nghiệm riêng trong quá trình cho con học đàn.

Những kinh nghiệm này không phải là hay nhất và hoàn toàn phù hợp với mọi người. Có rất nhiều gia đình cho con đi học đàn và hẳn là các bạn cũng có rất nhiều kinh nghiệm. Đây chỉ là những gì mình đã trải qua, hay cũng có và dở cũng có. Các bạn có thể vận dụng điều hay và tránh vấp phải điều tệ

Trước tiên, mình muốn kể một chút về bối cảnh có liên quan đến chuyện học đàn của nhà mình, để khi áp dụng bất kỳ kinh nghiệm nào của mình, các bạn có thể so sánh hoàn cảnh của gia đình bạn và của mình, xem có phù hợp để vận dụng hay không.

Mẹ: Mình học đàn từ năm 7 tuổi. Hồi đó, “con nhà quan” là phải biết “cầm kỳ thi họa” nhưng mình thì chẳng ham hố gì chuyện này. Do quen biết, mình được học miễn phí với một cô giáo piano rất giỏi tên là Minh Đức, trong một khu chung cư. Cứ đến nhà cô giáo thì mình tranh thủ ở dưới đất chơi, cho đến khi lố giờ học khoảng 15 phút mới lò dò lên nhà cô. Cô cũng “tàn tàn” theo kiểu “con cháu trong nhà”, nên sau 1 năm mình vẫn cứ lẹt đẹt mãi với Method Rose. Sau đó thì vào nhà thờ Tòa Giám Mục học với Masoeur, rồi qua trường dạy trẻ khuyết tật học ké một ông thầy, cũng miễn phí, nhưng thường xuyên bị ăn đòn . Đến 16 tuổi trở đi thì tự học. Có thể tóm lại một câu : Học miễn phí và manh mún, nhưng vẫn kiên trì đeo đuổi. Trình piano còi cõm của mình : Classics 2, Czerny và Richard Clayderman.

Ba: Ba sắp nhỏ không biết đàn piano và cũng không thuộc tuýp người “cố đấm ăn xôi” để học đàn như mình. Khi nghe mình vạch kế hoạch cho con gái học đàn, Ba sắp nhỏ hỏi :” Tại sao phải học đàn? Học để làm gì? Học có mang lại lợi ích gì?”.

Con gái lớn 7 tuổi : Mặc dù bề ngoài thường được gọi là “su-mô”, nhưng tâm hồn thì khá mỏng manh và nhạy cảm, yêu thơ văn và nghệ thuật, có trí nhớ tốt, có năng khiếu, có hoa tay

Con gái nhỏ 4 tuổi : Mặc dù bề ngoài thường được gọi là “tiểu thư”, nhưng có “phong cách” của một vị “tướng”, thích phá phách và tìm tòi, khoái các môn vận động, không kiên nhẫn và không chịu ngồi yên, không có hoa tay

TRƯỚC KHI CHO CON HỌC ĐÀN, MÌNH ĐÃ PHẢI ĐỐI DIỆN VỚI NHỮNG KHÓ KHĂN SAU ĐÂY :

1) Con mình có khiếu hay không ? Nếu có khiếu thì học 1 hiểu 3 và con đường thành công sẽ bớt chông gai. Không có khiếu thì học 3 tiếp thu 1, con đường phía trước rất mù mờ.
2) Con mình có muốn học hay không? Tự cha mẹ quyết định & đăng ký cho con học là 1 quyết định sai lầm.
3) Trả lời cho thông suốt những câu hỏi mà Ba sắp nhỏ đã đặt ra. Cái này gọi là tìm kiếm sự đồng thuận từ mọi thành viên trong gia đình có ảnh hưởng đến việc học của con.
4) Nên cho con học organ hay piano? Hai món này tưởng là giống như thật ra khác biệt rất nhiều.
5) Có nên mua đàn cho con không và nếu mua thì mua loại gì? Cái này phụ thuộc khá nhiều vào điều kiện của gia đình
6) Có đủ điều kiện cho con học lâu dài không và nếu không thì con có tự một mình đi tiếp con đường này hay không? Thật ra thì khi đã đam mê thì khó khăn nào con cũng sẽ vượt qua.
7) Và cuối cùng : cho con học đàn để làm gì ? Học đàn như 1 môn ngoại khóa hay đó sẽ là 1 cái “nghiệp” sau này?

POST REPLY